P2: Giao dịch theo tín hiệu đột phá và tín hiệu giả - Cách Đo Lường Biến Động
Cách Đo Lường Biến Động. Tính biến động đo lường sự dao động giá tổng thể trong một khoảng thời gian nhất định và thông tin này có thể được sử dụng để phát hiện các đợt phá vỡ tiềm năng.
Tính biến động là thứ chúng ta có thể dùng khi tìm kiếm cơ hội giao dịch phá vỡ tốt.
Tính biến động đo lường sự dao động giá tổng thể trong một khoảng thời gian nhất định và thông tin này có thể được sử dụng để phát hiện các đợt phá vỡ tiềm năng.
Có một vài chỉ báo có thể giúp bạn đánh giá độ biến động hiện tại của một cặp tiền tệ.
Sử dụng những chỉ báo này có thể giúp bạn rất nhiều khi tìm kiếm cơ hội phá vỡ.
1. Đường trung bình động
Đường trung bình động có lẽ là chỉ báo phổ biến nhất được các nhà giao dịch ngoại hối sử dụng và mặc dù nó là một công cụ đơn giản, nó cung cấp dữ liệu vô giá.
Nói một cách đơn giản, đường trung bình động đo lường sự di chuyển trung bình của thị trường trong một X khoảng thời gian, nơi X là bất cứ khoảng thời gian nào bạn muốn.
Ví dụ, nếu bạn áp dụng 20 SMA vào biểu đồ hàng ngày, nó sẽ cho bạn thấy sự di chuyển trung bình trong 20 ngày qua.
Có các loại đường trung bình động khác như trung bình động lũy thừa và trung bình động trọng số, nhưng trong bài học này, chúng ta sẽ không đi quá chi tiết về chúng.
Để biết thêm thông tin về đường trung bình động hoặc nếu bạn chỉ cần ôn lại chúng, hãy xem bài học của chúng tôi về đường trung bình động.

2. Dải Bollinger
Dải Bollinger là công cụ tuyệt vời để đo lường độ biến động bởi vì đó chính là điều chúng được thiết kế để làm.
Dải Bollinger về cơ bản là 2 đường vẽ ra trên và dưới một đường trung bình động với 2 độ lệch chuẩn trong một X khoảng thời gian, nơi X là bất cứ khoảng thời gian nào bạn muốn.
Vậy nếu chúng ta đặt ở 20, chúng ta sẽ có 20 SMA và hai đường khác.
Một đường sẽ được vẽ ra +2 độ lệch chuẩn phía trên và đường khác sẽ được vẽ ra -2 độ lệch chuẩn phía dưới.
Khi các dải thu nhỏ, nó cho chúng ta biết rằng độ biến động đang THẤP.
Khi các dải mở rộng, nó cho chúng ta biết rằng độ biến động đang CAO.
Để biết thêm về chi tiết, hãy xem bài học Dải Bollinger của chúng tôi.

3. Phạm vi thực trung bình (ATR)
Cuối cùng trong danh sách là Phạm vi thực trung bình, còn được gọi là ATR.
ATR là công cụ tuyệt vời để đo lường độ biến động vì nó cho chúng ta biết phạm vi giao dịch trung bình của thị trường trong X khoảng thời gian, nơi X là bất cứ khoảng thời gian nào bạn muốn.
Về cơ bản, ATR lấy phạm vi của cặp tiền tệ, tức là khoảng cách giữa cao và thấp trong khung thời gian đang được nghiên cứu, và sau đó vẽ ra phép đo đó dưới dạng đường trung bình động.
Vậy nếu bạn đặt ATR là “20” trên biểu đồ hàng ngày, nó sẽ cho bạn thấy phạm vi giao dịch trung bình trong 20 ngày qua.

Khi ATR giảm, đó là dấu hiệu độ biến động đang giảm.
Khi ATR tăng, đó là dấu hiệu độ biến động đang tăng.
Chỉ cần nhớ rằng ATR là một chỉ báo biến động, KHÔNG phải là một chỉ báo hướng.
Nó được sử dụng tốt nhất như một chỉ báo kỹ thuật để giúp xác nhận sự hứng thú (hoặc thiếu) của thị trường đối với phạm vi phá vỡ.
Để tìm hiểu thêm về ATR, hãy xem trang Forepedia của chúng tôi về ATR.
- Tham khảo kế hoạch giao dịch VÀNG - TIỀN TỆ mới nhất hàng ngày tại TELEGRAM: Giao Lộ Đầu Tư