Bảng cân đối kế toán của chính phủ Mỹ trông như sắp phá sản.

Trong tập này của bản tin Money Metals Midweek Memo , người dẫn chương trình Mike Maharrey mở đầu bằng một thí nghiệm tư duy khá táo bạo. Ông hỏi người nghe liệu họ có cho vay tiền một người chủ hộ gia đình có thu nhập 52.446 đô la một năm

Bảng cân đối kế toán của chính phủ Mỹ trông như sắp phá sản.
Bảng cân đối kế toán của chính phủ Mỹ trông như sắp phá sản.

Trong tập này của bản tin  Money Metals Midweek Memo , người dẫn chương trình Mike Maharrey mở đầu bằng một thí nghiệm tư duy khá táo bạo. Ông hỏi người nghe liệu họ có cho vay tiền một người chủ hộ gia đình có thu nhập 52.446 đô la một năm, chi tiêu 73.378 đô la, thâm hụt ngân sách 20.932 đô la mỗi năm và đang gánh khoản nợ và các cam kết chưa thực hiện trị giá 1.361.788 đô la so với chỉ 60.554 đô la tài sản hay không.

Sau đó, ông tiết lộ rằng những con số này hoàn toàn không phải về một hộ gia đình. Chúng là báo cáo tài chính hợp nhất của chính phủ Hoa Kỳ năm 2025, được chia cho 100 triệu để có thể so sánh với ngân sách gia đình.

Maharrey cho rằng sự so sánh này khiến tình trạng tài chính của chính phủ liên bang trở nên không thể bỏ qua. Theo ông, chính phủ Mỹ đang lâm vào tình trạng phá sản, và lý do duy nhất khiến nhiều người không nhận ra điều đó là vì các con số thường được trình bày trên quy mô quá lớn, khiến chúng mất đi tác động về mặt cảm xúc.

Theo số liệu, chính phủ Mỹ đang mất khả năng thanh toán.

Maharrey lập luận rằng chính phủ Hoa Kỳ đang mất khả năng thanh toán dựa trên việc đọc kỹ báo cáo tài chính hợp nhất năm tài chính 2025 của Bộ Tài chính. Ông cho biết chính phủ liên bang kết thúc năm với tổng tài sản là 6,06 nghìn tỷ đô la và tổng nợ phải trả là 47,78 nghìn tỷ đô la.

Điều đó có nghĩa là chính phủ có khoản nợ là 7,90 đô la cho mỗi 1 đô la tài sản. Maharrey nói rằng nếu chính phủ Mỹ là một doanh nghiệp tư nhân, nó đã phải ra tòa phá sản rồi.

Ông lưu ý rằng Forbes là một trong số ít các phương tiện truyền thông chính thống đưa tin một cách có ý nghĩa về báo cáo này. Theo tóm tắt của Maharrey về các bài báo, tình hình tài chính của chính phủ đã xấu đi 2,07 nghìn tỷ đô la trong năm tài chính 2025, đẩy bảng cân đối kế toán liên bang xuống mức âm 41,72 nghìn tỷ đô la.

Ông chỉ ra rằng nợ quốc gia tăng thêm 2 nghìn tỷ đô la, chi phí lãi suất phải trả là 30,33 nghìn tỷ đô la, và 438,8 tỷ đô la tiền trợ cấp cho nhân viên liên bang và cựu chiến binh là những nguyên nhân chính dẫn đến sự suy thoái. Ông cũng nhấn mạnh rằng những con số này thậm chí còn chưa bao gồm các khoản nợ chưa được tài trợ của chương trình An sinh xã hội và Medicare.

Vì sao cuộc khủng hoảng nợ liên tục bị phớt lờ

Maharrey phản bác lại tuyên bố rằng cuộc khủng hoảng tài chính của Mỹ đang trở nên không thể phớt lờ. Quan điểm của ông là Washington, giới truyền thông tài chính và phần lớn công chúng vẫn rất dễ dàng bỏ qua vấn đề này.

Ông nói rằng Bộ Tài chính đã công bố những dữ liệu đáng báo động này “trong sự im lặng”. Ngoại trừ một vài nhà phê bình dễ đoán như Thượng nghị sĩ Rand Paul và Hạ nghị sĩ Thomas Massie, ông lập luận rằng rất ít người trong Quốc hội thực sự quan tâm đến vấn đề này.

Maharrey cũng bác bỏ ý kiến ​​cho rằng vì những cảnh báo về nợ công đã được đưa ra trong nhiều thập kỷ mà không dẫn đến sự sụp đổ ngay lập tức, nên mối nguy hiểm đã bị phóng đại. Ông nhắc lại chính sách ngân sách cân bằng của những năm 1990, dưới thời Newt Gingrich và "Hợp đồng với nước Mỹ", khi nợ quốc gia dao động từ 4,5 nghìn tỷ đến 5 nghìn tỷ đô la.

Ông cho biết, hiện nay nợ công đang ở mức 39 ​​nghìn tỷ đô la và dự kiến ​​sẽ đạt 40 nghìn tỷ đô la trước cuối năm nay. Theo ông, sự so sánh lịch sử này cho thấy vấn đề chưa ổn định mà đã bùng nổ.

💡
Tham gia cộng đồng ZALO Giao Lộ Đầu Tư để trao đổi kinh nghiệm chiến lược đầu tư Vàng, Bạc, Crypto hàng ngày

Tham khảo kế hoạch giao dịch VÀNG - TIỀN TỆ mới nhất hàng ngày tại TELEGRAM: Giao Lộ Đầu Tư

Doanh thu tăng nhưng chi tiêu vẫn tiếp tục tăng.

Maharrey lập luận rằng vấn đề cốt lõi không phải là nguồn thu thuế không đủ, mà là chi tiêu vượt tầm kiểm soát.

Ông bác bỏ ý kiến ​​cho rằng việc đánh thuế người giàu có thể giải quyết khủng hoảng, nói rằng ngay cả việc tịch thu toàn bộ tài sản của các tỷ phú ở Hoa Kỳ cũng chỉ đủ để tài trợ cho chính phủ liên bang trong khoảng sáu tuần. Ông cũng lưu ý rằng doanh thu của liên bang đã tăng lên, một phần nhờ vào thuế quan, và cho biết doanh thu đã tăng khoảng 10% tính đến thời điểm hiện tại trong năm tài chính 2026.

Nhưng điều đó không làm thay đổi xu hướng. Trong năm tháng đầu tiên của năm tài chính 2026, chính phủ Mỹ đã chi 3,1 nghìn tỷ đô la, tăng 2% so với cùng kỳ năm tài chính 2025.

Ông Maharrey thừa nhận rằng đã có một số khoản cắt giảm chi tiêu, bao gồm cả việc giảm chi tiêu tại Cơ quan Bảo vệ Môi trường (EPA) và Bộ Giáo dục, và việc giảm chi tiêu cho các thảm họa đã giúp giảm bớt sự gia tăng về số liệu. Nhưng ông cho rằng xu hướng chung vẫn không thể phủ nhận.

Chính phủ liên bang đã chi hơn 7 nghìn tỷ đô la vào năm ngoái. Con số này tương đương với trung bình 583,3 tỷ đô la mỗi tháng và 19,2 tỷ đô la mỗi ngày. Ông ấy nói thêm rằng sự bùng nổ chiến tranh có thể đẩy chi tiêu lên cao hơn nữa, với một số ước tính lên tới khoảng 200 tỷ đô la.

Việc so sánh với hoàn cảnh gia đình có những hạn chế, nhưng vấn đề là có thật.

Maharrey giải đáp lời phản đối phổ biến rằng chính phủ không thể so sánh với một hộ gia đình vì Hoa Kỳ có thể vay mượn vô hạn, in tiền và phát hành đồng tiền dự trữ của thế giới.

Ông thừa nhận rằng phép so sánh này không hoàn hảo. Một chính phủ có chủ quyền khác với một gia đình hay một công ty tư nhân.

Nhưng ông nói rằng các nhà phê bình thường sử dụng sự phân biệt đó không phải để làm rõ thêm vấn đề, mà để gạt bỏ một mối nguy hiểm thực sự và ngày càng gia tăng. Theo quan điểm của ông, một chính phủ đang gánh khoản nợ gần 40 nghìn tỷ đô la đang đối mặt với một vấn đề nghiêm trọng, bất kể nó có quyền lực tiền tệ đặc biệt hay không.

Ông cũng lập luận rằng nợ công đang gây hại cho nền kinh tế. Dẫn chứng các nghiên cứu cho thấy nợ công trên 90% GDP bắt đầu kìm hãm tăng trưởng, ông chỉ ra rằng hiện tại nợ công của Mỹ đang ở mức khoảng 120% GDP và con số này vẫn đang tăng lên. Ông kết luận rằng nền kinh tế sẽ lớn mạnh hơn và người dân Mỹ sẽ giàu có hơn nếu chính phủ không tiêu tốn quá nhiều nguồn lực thông qua vay mượn và chi tiêu.

Vì sao Maharrey cho rằng Fed sẽ cắt giảm lãi suất?

Một trong những luận điểm chính của Maharrey là gánh nặng nợ đang định hình chính sách tiền tệ theo những cách mà nhiều nhà phân tích thường bỏ qua.

Ông ấy nói rằng quan điểm chủ đạo cho rằng giá dầu tăng cao do chiến tranh và chỉ số CPI cao hơn sẽ khiến Cục Dự trữ Liên bang duy trì chính sách tiền tệ thắt chặt, với lãi suất cao hơn trong thời gian dài hơn. Trong khuôn khổ đó, giá vàng được cho là sẽ giảm.

Maharrey không đồng ý. Ông cho rằng "hố đen nợ" khiến cho một nền kinh tế bong bóng nợ nần không thể hoạt động lâu dài ngay cả trong môi trường lãi suất bình thường.

Nếu nền kinh tế suy yếu đáng kể, ông tin rằng Cục Dự trữ Liên bang (Fed) sẽ chọn giải cứu thay vì chống lạm phát, giống như đã từng làm vào năm 2008, trong thời kỳ đại dịch, và thậm chí cả sau đợt điều chỉnh thị trường chứng khoán năm 2018. Trong mỗi trường hợp, ông lập luận, các nhà hoạch định chính sách đều phản ứng bằng cách nới lỏng tiền tệ.

Ông cũng cho rằng Mỹ đã và đang thực hiện mở rộng tiền tệ. Ông dẫn chứng bài báo gần đây của mình về "tỷ lệ lạm phát thực" và cung tiền, lập luận rằng nới lỏng định lượng và lãi suất thấp vẫn tiềm ẩn nguy cơ lạm phát vì chúng làm tăng lượng tiền và tín dụng.

Chi phí lãi vay đã trở thành một con quái vật.

Maharrey nhấn mạnh sự quan tâm đến nợ quốc gia là một trong những dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy hệ thống đang tiến đến giai đoạn nguy hiểm.

Chi phí lãi suất đã tiêu tốn của chính phủ liên bang 1,2 nghìn tỷ đô la trong năm tài chính 2025. Con số này tăng 7,3% so với năm 2024.

Ông cho biết lãi suất hiện là khoản chi tiêu lớn thứ hai của chính phủ liên bang, chỉ đứng sau An sinh xã hội. Theo Maharrey, chính phủ hiện chi nhiều tiền cho việc trả lãi hơn cả chi cho quốc phòng hoặc Medicare.

Ông lập luận rằng đó là một lý do khiến Cục Dự trữ Liên bang (Fed) cuối cùng sẽ chịu áp lực phải cắt giảm lãi suất ngay cả khi lạm phát vẫn ở mức cao. Nếu lãi suất duy trì ở mức quá cao trong thời gian quá dài, ông tin rằng chi phí trả nợ sẽ càng gây áp lực nặng nề hơn lên nền kinh tế.

Việc giảm đô la hóa và nhu cầu trái phiếu kho bạc yếu làm tăng thêm một lớp rủi ro.

Maharrey sau đó chuyển sang câu hỏi ai sẽ tiếp tục tài trợ cho khoản thâm hụt ngân sách của chính phủ Mỹ.

Ông cho rằng khoảng 40% nợ quốc gia do người nước ngoài nắm giữ, điều đó có nghĩa là Washington phụ thuộc rất nhiều vào nhu cầu mua trái phiếu kho bạc của nước ngoài. Theo ông, sự thiếu trách nhiệm về tài chính của Mỹ là một trong những yếu tố thúc đẩy quá trình phi đô la hóa và cái mà ông gọi là "giao dịch phá giá tiền tệ".

Ông chỉ ra nhu cầu trái phiếu kho bạc giảm và lợi suất tăng là những dấu hiệu cảnh báo. Trong các cuộc khủng hoảng trước đây, các nhà đầu tư thường đổ xô vào trái phiếu kho bạc như một nơi trú ẩn an toàn . Ông Maharrey cho rằng logic đó đang sụp đổ vì việc cho vay đối với một chính phủ đang gánh khoản nợ gần 40 nghìn tỷ đô la không còn được xem là an toàn nữa.

Ông cũng bác bỏ luận điểm cho rằng khoản nợ không quan trọng vì “chúng ta nợ chính mình”. Ông nói, đúng là nhiều người Mỹ và các tổ chức của Mỹ nắm giữ trái phiếu kho bạc, nhưng điều đó không xóa bỏ gánh nặng. Theo quan điểm của ông, chính phủ không đồng nhất với người dân, và nói ngược lại chỉ che giấu vấn đề.

Phê bình của Maharrey về lý thuyết tiền tệ hiện đại

Maharrey nhắm vào Lý thuyết Tiền tệ Hiện đại, hay MMT, mà ông mô tả là một sự biện minh tinh vi cho việc tạo ra tiền không ngừng nghỉ.

Dựa trên kiến ​​thức kế toán của mình, ông cho rằng Lý thuyết Tiền tệ Hiện đại (MMT) dựa vào những quy tắc kế toán hiển nhiên và các thủ thuật trình bày có thể khiến báo cáo tài chính trông khả quan hơn thực tế. Ông lập luận rằng lý thuyết này nghe có vẻ hợp lý một phần vì nó khoác lên việc tạo ra tiền gây lạm phát bằng ngôn ngữ chuyên ngành.

Nhưng thực tế, theo lời ông ấy, đơn giản hơn nhiều. Đúng, chính phủ có thể in tiền. Không, điều đó không có nghĩa là không tốn kém gì.

Cái giá phải trả chính là sự mất giá của tiền tệ. Và theo Maharrey, cái giá đó đổ dồn lên vai người dân thường, những người có sức mua giảm dần theo thời gian.

Lạm phát, vị thế tiền tệ dự trữ và sự dễ tổn thương của đồng đô la.

Maharrey nhấn mạnh rằng lạm phát không chỉ nên được hiểu là giá cả tăng cao, mà còn là sự gia tăng nguồn cung tiền và tín dụng.

Từ góc nhìn đó, ông cho rằng việc cắt giảm lãi suất và nới lỏng định lượng về bản chất là gây lạm phát. Chúng tạo ra nhiều tiền hơn, khuyến khích vay mượn nhiều hơn và dần dần làm suy yếu đồng đô la.

Ông lập luận rằng nước Mỹ đã có thể duy trì hệ thống này một phần vì thế giới vẫn muốn sử dụng đô la. Hệ thống đô la dầu mỏ, dòng chảy thương mại toàn cầu và nhu cầu dự trữ ngoại hối đều góp phần nâng đỡ hệ thống này.

Tuy nhiên, ông cảnh báo rằng đồng đô la không cần phải mất hoàn toàn vị thế tiền tệ dự trữ để Mỹ phải đối mặt với những hậu quả nghiêm trọng. Ngay cả việc giảm bớt sử dụng đô la ở mức độ vừa phải cũng có thể đưa lượng đô la dư thừa trở lại nền kinh tế trong nước, tạo ra tình trạng dư thừa đô la và làm gia tăng áp lực lạm phát.

Ông nói, trong trường hợp xấu nhất, bất kỳ loại tiền tệ pháp định nào cuối cùng cũng có thể sụp đổ. Ông không dự đoán siêu lạm phát sắp xảy ra, nhưng khẳng định rằng kết quả như vậy không phải là không thể đối với Hoa Kỳ.

Hãy tiết kiệm bằng tiền thật, chứ không phải bằng một loại tiền tệ đang mất giá.

Maharrey kết thúc phần tài chính bằng một thông điệp quen thuộc của Money Metals. Theo ông, giải pháp là tiết kiệm bằng tiền thật.

Ông ấy nói rằng đồng đô la đang bị phá giá một cách có hệ thống và ngay cả việc giảm sức mua 2% mỗi năm cũng nằm trong kế hoạch. Theo thời gian, điều đó sẽ gây ra thiệt hại nghiêm trọng cho người tiết kiệm.

Đó là lý do tại sao ông ấy một lần nữa kêu gọi người nghe nên sở hữu vàng và bạc. Cho dù đồng đô la giảm giá đột ngột hay giảm dần qua “hàng triệu đợt thoái vốn nhỏ”, Maharrey nói rằng xu hướng dài hạn vẫn rõ ràng.

Bạc là một kim loại quý hiếm và triển vọng tăng giá của nó.

Trong phần giới thiệu sản phẩm của chương trình, Maharrey nêu bật những đồng xu bạc 1 ounce do chính phủ đúc, được bày bán ngẫu nhiên thông qua Money Metals.

Ông ấy nói rằng những đồng xu này có độ tinh khiết là .999 hoặc .9999 bằng bạc và được chào bán với giá thấp nhất là 4,99 đô la trên giá thị trường mỗi ounce, hoặc 5,99 đô la trên giá thị trường đối với các đơn hàng dưới 10 ounce.

Maharrey cũng đưa ra lập luận lạc quan về tiềm năng tăng giá của bạc. Ông cho biết bạc gần đây được giao dịch ở mức giá từ cuối 60 đến đầu 70 đô la và lưu ý rằng trước đây nó đã từng đạt mức cao tới 120 đô la.

Lập luận cơ bản của ông là thị trường bạc vẫn đang khan hiếm. Ông chỉ ra nhiều năm liên tiếp thiếu hụt nguồn cung từ các mỏ không đáp ứng đủ nhu cầu, và cho rằng tình trạng này vẫn không thay đổi. Theo ông, cả bạc và vàng vẫn còn tiềm năng tăng giá đáng kể, đặc biệt là sau khi sự biến động do chiến tranh hiện tại qua đi.

Trên thế giới có bao nhiêu vàng?

Trong chủ đề chính thứ hai của tập này, Maharrey tìm hiểu về nguồn cung và sự khan hiếm vàng trên toàn cầu .

Ông dẫn chứng ước tính của Metals Focus cho thấy hiện có 219.890 tấn vàng tồn tại trên mặt đất. Vì vàng hiếm khi bị phá hủy, con số đó thực tế đại diện cho gần như toàn bộ lượng vàng đã được khai thác trong suốt lịch sử loài người.

Ông ấy nói rằng con số đó nghe có vẻ rất lớn, nhưng thực tế vật lý lại khá khiêm tốn. Nếu nung chảy và gom tất cả vàng trên thế giới lại thành một khối lập phương duy nhất, mỗi cạnh của khối đó chỉ dài khoảng 22 mét, hay khoảng 73 feet.

Ông đưa ra một so sánh trực quan khác: toàn bộ lượng vàng từng được khai thác sẽ lấp đầy khoảng bốn bể bơi Olympic rưỡi.

Trữ lượng vàng, sản lượng khai thác và tái chế

Ông Maharrey cho biết Metals Focus ước tính có 54.770 tấn trữ lượng vàng có thể khai thác được dưới lòng đất. Cục Khảo sát Địa chất Hoa Kỳ đưa ra ước tính cao hơn một chút, khoảng 64.000 tấn.

Ngoài ra, Metals Focus ước tính còn có khoảng 77.340 tấn quặng vàng đã được biết đến nhưng hiện chưa mang lại hiệu quả kinh tế khi khai thác.

Ông lưu ý rằng Hội đồng Vàng Thế giới đã nhận thấy rằng ước tính trữ lượng vàng dưới lòng đất vẫn tương đối ổn định trong nhiều thập kỷ, ngay cả khi việc khai thác vàng vẫn tiếp tục diễn ra. Trên thực tế, điều đó cho thấy các phát hiện mới nhìn chung đã theo kịp tốc độ khai thác.

Sản lượng khai thác toàn cầu đã lập kỷ lục vào năm ngoái với 3.672 tấn, tăng 1% so với năm trước. Ông Maharrey cho biết sản lượng vàng thường dao động trong khoảng từ hơn 2.500 tấn đến 3.500 tấn mỗi năm, với sản lượng giảm từ năm 2001 đến năm 2008, phục hồi vào năm 2009 và gần như ổn định trong thập kỷ qua.

Sau đó, ông đặt sản lượng đó trong bối cảnh nhu cầu. Nhu cầu vàng đã đạt mức kỷ lục hơn 5.000 tấn vào năm 2025.

Khai thác mỏ không phải là nguồn cung duy nhất. Tái chế đã bổ sung thêm 1.144,3 tấn vào năm 2025, nâng tổng nguồn cung lên hơn 5.000 tấn và cân bằng thị trường một cách hiệu quả.

Đỉnh điểm sản lượng vàng có thể xảy ra, nhưng không phải là điều sắp xảy ra.

Maharrey thảo luận về ý tưởng "đỉnh điểm sản lượng vàng", thời điểm mà sản lượng khai thác đạt mức tối đa và sau đó bắt đầu giảm dần qua từng năm.

Ông cho rằng lý thuyết này nghe có vẻ hợp lý vì khi các mỏ vàng dễ khai thác cạn kiệt, lượng vàng còn lại sẽ khó khai thác hơn và tốn kém hơn. Tuy nhiên, ông cũng cảnh báo không nên đưa ra những tuyên bố quá cường điệu.

Một số nhà phân tích cho rằng với tốc độ sản xuất hiện tại, chỉ còn trữ lượng đủ dùng trong 15 năm nữa. Ông Maharrey nói rằng điều đó về mặt kỹ thuật là đúng trong phạm vi hẹp, nhưng lại gây hiểu lầm vì nó không tính đến những phát hiện tiếp theo hoặc những tiến bộ công nghệ trong tương lai có thể biến các mỏ hiện không hiệu quả về mặt kinh tế thành các mỏ khả thi.

Tóm lại, ông cho rằng nguồn cung vàng hiện tại tương đối ổn định và đáp ứng được nhu cầu. Mặc dù vàng dễ khai thác đang trở nên khan hiếm hơn, ông nói rằng các phương pháp thăm dò mới, mô hình địa chất tốt hơn, khai thác sâu hơn dưới lòng đất và giá cả cao hơn đều có thể mở rộng nguồn cung khả dụng.

Vì sao sự khan hiếm của vàng vẫn còn quan trọng

Ông Maharrey cho biết triển vọng dài hạn từ Hội đồng Vàng Thế giới không phải là sự sụp đổ đột ngột trong sản lượng, mà là một giai đoạn ổn định do những khó khăn về kinh tế dự án, sự chậm trễ trong cấp phép, bất ổn địa chính trị, chi phí vốn tăng cao và những thách thức về tài chính ở các vùng xa xôi.

Điều đó có nghĩa là vàng khó có thể trở nên dồi dào. Ngay cả khi tổng nguồn cung không giảm mạnh trong thời gian ngắn, nó cũng khó có thể tăng đột biến.

Điều đó rất quan trọng vì nhu cầu có thể tăng mạnh. Maharrey lưu ý rằng ngày càng nhiều nhà đầu tư chính thống bắt đầu xem xét kim loại quý một cách nghiêm túc hơn. Ông dẫn lời đề xuất của Giám đốc đầu tư (CIO) của Morgan Stanley rằng các nhà đầu tư nên xem xét chuyển từ danh mục đầu tư truyền thống 60/40 sang danh mục 60/20/20 với 20% là kim loại quý.

Ông ấy nói rằng nếu các nhà đầu tư bắt đầu xem xét nghiêm túc dù chỉ một phiên bản nhỏ của ý tưởng đó, nhu cầu có thể tăng lên đáng kể. Hiện tại, nhiều danh mục đầu tư hoàn toàn không có kim loại quý, và thậm chí 1% đến 2% cũng được coi là cao theo nhiều tiêu chuẩn thông thường.

Ông lập luận rằng một sự thay đổi đáng kể trong phân bổ nguồn cung sẽ tạo áp lực tăng giá mạnh mẽ lên thị trường, nơi nguồn cung không thể đáp ứng kịp thời.

Tóm lại

Thông điệp chính của Maharrey trong tập này rất đơn giản. Tình hình tài chính của Mỹ đang xấu đi nhanh chóng, gánh nặng nợ nần đang làm méo mó chính sách tiền tệ và hiệu quả kinh tế, và giải pháp lâu dài không phải là can thiệp tài chính nhiều hơn hay tin tưởng hơn vào tiền pháp định.

Ông lập luận rằng các số liệu từ báo cáo tài chính năm 2025 rất đáng lo ngại, giới chính trị vẫn thiếu nghiêm túc, và sự sẵn lòng của thế giới trong việc tài trợ cho thâm hụt ngân sách của Mỹ không thể được coi là điều hiển nhiên mãi mãi.

Trong bối cảnh đó, ông trình bày vàng và bạc như là tiền tệ thực sự, tài sản khan hiếm và là sự bảo vệ dài hạn chống lại đồng đô la đang liên tục mất giá. Ông kết luận bằng cách nói với người nghe rằng với giá vàng vẫn dưới 5.000 đô la một ounce và các yếu tố cơ bản của bạc vẫn đang khan hiếm, đây vẫn là một cơ hội mua vào.

Phần kết luận

Tập Money Metals Midweek Memo lần này   kết hợp cảnh báo về tài chính, chỉ trích chính sách tiền tệ và cái nhìn từ phía cung về kim loại quý thành một luận điểm nhất quán. Maharrey cho rằng bảng cân đối kế toán của chính phủ Mỹ sẽ rơi vào thảm họa theo bất kỳ tiêu chuẩn thông thường nào, và ông tin rằng hệ thống chỉ đang được duy trì nhờ việc tiếp tục vay mượn, tạo ra tiền và sự tự mãn của công chúng.

Đồng thời, ông nhắc nhở người nghe rằng vàng vẫn thực sự khan hiếm. Chỉ có 219.890 tấn vàng tồn tại trên mặt đất, sản lượng khai thác hàng năm vào năm ngoái là 3.672 tấn, và tổng nhu cầu vàng năm 2025 đã vượt quá 5.000 tấn. Trong khi đó, bạc tiếp tục đối mặt với tình trạng thiếu hụt nguồn cung mang tính cấu trúc.

Theo Maharrey, những thực tế đó chỉ ra một kết luận. Khi nợ tăng, lãi suất bị hạn chế về mặt chính trị và đồng đô la tiếp tục mất giá, vàng và bạc vẫn là những công cụ thiết yếu để bảo toàn sức mua trong dài hạn.

💡
Tham gia cộng đồng ZALO Giao Lộ Đầu Tư để trao đổi kinh nghiệm chiến lược đầu tư Vàng, Bạc, Crypto hàng ngày

Tham khảo kế hoạch giao dịch VÀNG - TIỀN TỆ mới nhất hàng ngày tại TELEGRAM: Giao Lộ Đầu Tư


Joshua D. Glawson

Đọc thêm