Chiến thuật "đảo chiều eo biển": Trump siết chặt van nhưng vẫn để cửa hé mở.

Cuộc phong tỏa đã định hình lại cuộc xung đột, chuyển từ nguy cơ leo thang tức thời thành một cuộc kiểm soát nguồn cung, giúp giá dầu tăng lên mà không gây ra sự hoảng loạn toàn diện.

Chiến thuật "đảo chiều eo biển": Trump siết chặt van nhưng vẫn để cửa hé mở.
Chiến thuật "đảo chiều eo biển": Trump siết chặt van nhưng vẫn để cửa hé mở.
  • Cuộc phong tỏa đã định hình lại cuộc xung đột, chuyển từ nguy cơ leo thang tức thời thành một cuộc kiểm soát nguồn cung, giúp giá dầu tăng lên mà không gây ra sự hoảng loạn toàn diện.
  • Giá dầu Brent trên 100 USD báo hiệu sự thay đổi trong tư duy kinh tế vĩ mô khi rủi ro lạm phát được đưa trở lại vào phương trình kinh tế vĩ mô.
  • Thị trường không phải là nơi giải quyết vấn đề định giá mà là một quá trình đàm phán kéo dài, khiến cho sự biến động luôn ở mức cao và hướng đi không chắc chắn.
  • Các tài sản rủi ro đang đối mặt với biên độ an toàn ngày càng thu hẹp khi chi phí năng lượng tăng cao mâu thuẫn với động lực tăng trưởng vốn đã mong manh.
  • Tính chất chọn lọc của việc phong tỏa giúp hạn chế những hậu quả xấu nhất nhưng vẫn đảm bảo eo biển vẫn là động lực chính của dòng chảy tài sản giữa các quốc gia.

Để cửa hé mở

Tuần trước, các nhà giao dịch dựa vào niềm tin rằng điều tồi tệ nhất đã qua, rằng chiến trường đã chuyển từ giao tranh trực tiếp sang đàm phán kín, và rủi ro có thể bắt đầu được định giá cho một lộ trình trở lại bình thường một cách thận trọng. Ảo tưởng đó giờ đây đang bắt đầu tan vỡ, không phải một cách đột ngột mà từng chút một, khi mỗi diễn biến mới lặng lẽ làm sáng tỏ câu chuyện đã từng giữ cho thị trường ổn định trong chốc lát.

Thay vào đó, chúng ta không chứng kiến ​​sự đổ vỡ, mà là một điều gì đó khó giải quyết hơn nhiều. Một sự leo thang có kiểm soát được gói gọn trong khuôn khổ đàm phán. Kiểu động thái không làm sụp đổ thị trường, nhưng lại khiến nó luôn ở trạng thái mất cân bằng.

Eo biển này không còn chỉ là một tuyến đường vận chuyển đơn thuần nữa. Nó là van điều tiết trung tâm của dòng tiền toàn cầu , và ông Trump vừa đặt tay mạnh vào cần gạt đó.

Việc phong tỏa hải quân nhắm vào các tuyến vận chuyển dầu của Iran không phải là chuyện đổ bộ quân sự. Mục đích là để siết chặt nguồn thu chính của Iran, nhưng đồng thời cũng làm giảm nguồn cung dầu cho thị trường. Loại bỏ khoảng 1,5 đến 2 triệu thùng dầu mỗi ngày khỏi hệ thống không chỉ làm thắt chặt nguồn cung mà còn làm thay đổi kịch bản lạm phát trong thời gian thực. Dầu mỏ không còn được giao dịch như một loại hàng hóa thông thường. Nó đang đóng vai trò như liều thuốc phản ánh sự thật của thị trường, buộc mọi loại tài sản phải đánh giá lại các giả định của mình thông qua lăng kính chi phí năng lượng cao hơn.

Việc giá dầu Brent tăng trở lại trên 100 đô la không chỉ là một biến động giá đơn thuần. Đó là một trong chuỗi tín hiệu nhỏ liên tiếp. Nó cho thấy rằng ý tưởng về việc giá dầu quay trở lại mức trước xung đột luôn là một viễn cảnh mong manh, được xây dựng dựa trên hy vọng hơn là cấu trúc thực tế.

Tuy nhiên, đây không phải là sự hoảng loạn.

Bởi vì thị trường có thể thấy rõ bản chất thực sự của vấn đề. Đây là áp lực có điều kiện. Một cuộc phong tỏa kèm theo các quy tắc. Một sự siết chặt được thiết kế không nhằm mục đích gây sụp đổ, mà để buộc phải tuân thủ.

Những lằn ranh đỏ được vạch ra không phải là những yêu cầu từng bước nhỏ. Chúng là những đòi hỏi tối đa được ngụy trang dưới hình thức con đường dẫn đến ổn định. Chấm dứt làm giàu uranium. Tháo dỡ cơ sở hạ tầng hạt nhân. Giao nộp vật liệu. Thay đổi hành vi khu vực. Mở cửa eo biển mà không thu phí. Đây không phải là một cuộc đàm phán theo nghĩa truyền thống. Đây là một nỗ lực thiết lập lại toàn diện.

Nhưng đây là lúc thị trường do dự trước khi hoàn toàn chuyển sang tâm lý né tránh rủi ro .

Cửa vẫn chưa đóng.

Iran chưa hề rút lui. Ngôn ngữ vẫn được sử dụng một cách có chủ ý để tạo sự linh hoạt. Vẫn còn đủ sự mơ hồ trong khuôn khổ để duy trì ý tưởng về ngoại giao. Và điều đó thay đổi mọi thứ. Bởi vì thị trường không định giá kết quả, mà định giá con đường.

Hiện tại, con đường không phải là giải quyết vấn đề, mà là mở rộng.

Đó là lý do tại sao phản ứng, dù mạnh mẽ, nhưng không hỗn loạn. Giá dầu tăng vọt, thị trường chứng khoán giảm, đồng đô la mạnh lên, tỷ giá hối đoái có hệ số beta cao chịu áp lực. Đồng đô la Úc và đồng rand cảm nhận sức nặng đầu tiên, như thường lệ khi thị trường chuyển hướng khỏi sự nhạy cảm với tăng trưởng. Nhưng động thái này thiếu hiệu ứng dây chuyền đặc trưng của một sự kiện giảm rủi ro thực sự.

Đây không phải là sự đầu hàng. Đây là sự điều chỉnh lại.

Tâm lý trước đó hơi lệch theo hướng tiêu cực. Sự phục hồi sau lệnh ngừng bắn đã kéo dòng vốn trở lại thị trường chứng khoán một cách khá chắc chắn. Mức tăng 3,6% của chỉ số S&P và mức tăng vọt 7,4% ở các thị trường mới nổi không chỉ đơn thuần là sự nhẹ nhõm; đó là một động thái tái định vị rủi ro dựa trên giả định rằng kênh đàm phán sẽ được duy trì.

Giờ thì giả định đó đang bị thách thức ngay trong thời gian thực.

Và đây là lúc đoạn băng trở nên phức tạp hơn.

Vì giá dầu ở mức này bắt đầu ảnh hưởng đến mọi thứ khác. Nó tác động trực tiếp đến kỳ vọng lạm phát. Nó bắt đầu thách thức luận điểm cho rằng các ngân hàng trung ương có thể thực hiện một cuộc hạ cánh mềm mại một cách suôn sẻ. Nó đẩy lợi suất trái phiếu lên cao, đặc biệt là ở kỳ hạn ngắn, nơi mà sự nhạy cảm của chính sách tồn tại. Lợi suất trái phiếu hai năm đang tiến gần đến mức 3,8% không chỉ là một con số; đó là thị trường đang âm thầm định giá lại ý tưởng rằng Cục Dự trữ Liên bang sẽ tiếp tục kiên nhẫn.

Đồng thời, các tín hiệu tăng trưởng đã bắt đầu cho thấy sự căng thẳng. Tâm lý người tiêu dùng đang suy giảm. Kỳ vọng về lợi nhuận vẫn được duy trì, nhưng chỉ ở mức vừa đủ. Dự báo tăng trưởng lợi nhuận 12% cho S&P không phải là yếu, nhưng đây là tốc độ chậm nhất trong hơn một năm. Điều này khiến biên độ an toàn rất thấp nếu chi phí đầu vào bắt đầu tăng trở lại do giá năng lượng.

Vì vậy, thị trường đang tự thu hẹp lại.

Một mặt, rủi ro lạm phát đang bùng phát trở lại. Mặt khác, tăng trưởng kinh tế đã bắt đầu có dấu hiệu suy yếu. Đây không phải là môi trường thuận lợi để các tài sản rủi ro tiếp tục tăng trưởng.

Nhưng một lần nữa, đây không phải là thị trường sụp đổ dưới sức nặng của sự bất ổn. Đây là thị trường đang bị giữ ở trạng thái lơ lửng bởi sự bất ổn đó.

Vì chi tiết quan trọng nằm ngay bên dưới tiêu đề.

Cuộc phong tỏa này mang tính chọn lọc. Nó nhắm vào các luồng hàng hóa của Iran. Nó không hoàn toàn đóng cửa eo biển. Quyền tự do hàng hải cho giao thông không phải của Iran vẫn được giữ nguyên. Sự khác biệt đó rất quan trọng. Nó cho thấy đây không phải là việc gây ra một cú sốc nguồn cung toàn cầu chỉ trong một lần. Mà là việc cô lập áp lực, siết chặt vòng vây một cách chính xác chứ không phải bằng vũ lực. Nhưng khi làm như vậy, nó lại tạo ra một loại rủi ro khác. Nó âm thầm đặt ra câu hỏi liệu Iran có chọn cách chịu đựng sự siết chặt hay thử thách quyết tâm đằng sau đó, thăm dò giới hạn uy tín quân sự của Mỹ, nơi bất kỳ sai lầm hay hành động quá đà nào cũng có nguy cơ vượt qua ranh giới kéo tình hình trở lại kịch bản tồi tệ nhất.

💡
Tham gia cộng đồng ZALO Giao Lộ Đầu Tư để trao đổi kinh nghiệm chiến lược đầu tư Vàng, Bạc, Crypto hàng ngày

Tham khảo kế hoạch giao dịch VÀNG - TIỀN TỆ mới nhất hàng ngày tại TELEGRAM: Giao Lộ Đầu Tư

Stephen Innes

Đọc thêm

Kevin Warsh tiếp quản vị trí lãnh đạo Cục Dự trữ Liên bang: Điều này có ý nghĩa gì đối với đồng đô la Mỹ?

Kevin Warsh tiếp quản vị trí lãnh đạo Cục Dự trữ Liên bang: Điều này có ý nghĩa gì đối với đồng đô la Mỹ?

Cục Dự trữ Liên bang (Fed) đang chuyển từ mô hình "định hướng chính sách" dễ dự đoán của thời Jerome Powell sang "môi trường Kevin Warsh" mới , đặc trưng bởi ít thông tin liên lạc hơn, nhiều bất ngờ về chính sách hơn và tập trung nhiều hơn vào bảng cân đối kế toán phức tạp của Fed.