Giá dầu đã vượt mốc 110 đô la khi eo biển tiến sâu trở lại khu vực đứt gãy.

Diễn biến thị trường đã chuyển từ những tin tức giật gân sang những yếu tố cơ học thực tế, khi giá dầu trên 110 đô la phản ánh nguồn cung bị hạn chế, chứ không phải do đầu cơ.

Giá dầu đã vượt mốc 110 đô la khi eo biển tiến sâu trở lại khu vực đứt gãy.
Giá dầu đã vượt mốc 110 đô la khi eo biển tiến sâu trở lại khu vực đứt gãy.
  • Diễn biến thị trường đã chuyển từ những tin tức giật gân sang những yếu tố cơ học thực tế, khi giá dầu trên 110 đô la phản ánh nguồn cung bị hạn chế, chứ không phải do đầu cơ.
  • Vấn đề kho chứa đang trở thành điểm mấu chốt khi Iran cạn kiệt không gian lưu trữ, buộc phải thực hiện các biện pháp ngừng cung ứng tiềm tàng, gây rủi ro thiệt hại lâu dài cho nguồn cung.
  • Ngoại giao đang chậm chân hơn thực tế khi các cuộc đàm phán diễn ra chậm hơn so với tình trạng khan hiếm hàng hóa thực tế đang đẩy giá cả lên cao.

Lãnh thổ đường đứt gãy

Có những thời điểm trên thị trường khi giá cả ngừng "thì thầm" và bắt đầu nín thở. Đây là một trong những thời điểm đó. Việc giá dầu thô tăng trở lại trên mức 110 đô la không phải là một phản ứng tức thời đó là một tín hiệu được nén chặt, chờ đợi động thái tiếp theo từ Washington, khi các nhà giao dịch đang ngồi bất động trên bảng tin để chờ đợi quyết định của Donald Trump. Ngọn lửa đã được thắp lên, nhưng thị trường chưa đuổi theo nó. Thị trường đang quan sát, đo lường và chuẩn bị trong một bầu trời mà cả Goldman Sachs và JPMorgan Chase đã vạch ra với độ chính xác đáng lo ngại.

Kịch bản đã nằm trên bàn cả tuần rồi. Giờ thì máy quay đang đọc kịch bản đó.

Giá dầu Brent giao dịch ở mức trên 111 USD, tăng gần 6% trong tuần, không phải là do sự thổi phồng đầu cơ. Đó là do thị trường vật chất đang siết chặt kiểm soát trong khi thị trường tài chính đang cố gắng bắt kịp. Eo biển Hormuz, tuyến đường huyết mạch hẹp nơi khoảng 20% ​​năng lượng toàn cầu chảy qua, không còn chỉ là một vấn đề địa chính trị nữa. Nó đã trở thành điểm nghẽn của thị trường, nơi các thùng dầu nằm trong kho chứa nổi, và phí bảo hiểm rủi ro không còn chỉ là lý thuyết nữa.

Những gì chúng ta đang chứng kiến ​​hiện nay là biểu hiện rõ ràng nhất của sự siết chặt đó. Cuộc phong tỏa hải quân của Mỹ đã làm giảm đáng kể lượng hàng hóa vận chuyển liên quan đến Iran qua eo biển Hormuz. Các tàu chở dầu phải quay đầu giữa chừng, dòng chảy bị chuyển hướng hoặc mắc kẹt, và hệ thống buộc phải hoạt động với một trong những van chính bị đóng một phần. Đây không phải là sự gián đoạn theo nghĩa giật gân. Đây là sự gián đoạn trong hệ thống vận hành.

Và hệ thống đường ống nước quan trọng hơn cả những tin tức giật gân.

Washington hiện đang xem xét đề xuất của Tehran về việc chấm dứt chiến tranh và mở lại eo biển, nhưng các cuộc đàm phán không diễn ra trong bối cảnh biệt lập. Chúng diễn ra trong điều kiện giá dầu trên 110 đô la, kỳ vọng lạm phát đang âm thầm trỗi dậy, và chuỗi cung ứng đã bị căng thẳng. Tổng thống Trump đã vạch ra những lằn ranh đỏ rõ ràng về năng lực hạt nhân, và thị trường hiểu điều đó có nghĩa là gì. Đây không phải là một thỏa thuận nhanh chóng chỉ bằng một cái bắt tay. Đây là một quá trình chậm chạp, nơi mỗi ngày dòng chảy bị hạn chế càng làm siết chặt thêm áp lực.

Trong khi đó, Iran đang gặp phải một vấn đề nan giải mà lạ thay lại không hề xuất hiện trên trang nhất các báo trong nhiều tuần qua, nhưng vẫn tác động mạnh đến thị trường. Đó là vấn đề kho chứa.

Iran đang cạn kiệt chỗ chứa dầu thô, và đó là điểm mấu chốt của câu chuyện. Vấn đề không còn là việc xuất khẩu bị chặn nữa; mà là hệ thống đang tự tắc nghẽn. Khi các bể chứa đầy, van duy nhất còn lại là van xả dầu từ giếng. Đó là lúc các thùng dầu bị khóa lại, không phải do lựa chọn, mà là do quy luật vật lý.

Và đó là phần mà thị trường đang bắt đầu định giá.

Việc ngừng khai thác không phải là nút tạm dừng. Đó là một sự kiện tiềm ẩn rủi ro. Áp suất trong bể chứa giảm, nước tràn vào, và một phần dầu sẽ không bao giờ được thu hồi trở lại. Điều bắt đầu như một nút thắt về mặt hậu cần có thể nhanh chóng trở thành sự thiếu hụt nguồn cung vĩnh viễn.

Theo thuật ngữ của nhà giao dịch, đây là lúc vấn đề về dòng chảy biến thành vấn đề về năng lực. Và một khi vượt qua ranh giới đó, tiềm năng tăng giá không còn là điều chắc chắn nữa.

Đó chính là điểm mấu chốt. Khi nhà sản xuất không thể vận chuyển dầu, vấn đề không chỉ nằm ở các con tàu; nó dồn lại vào các giếng dầu. Việc ngừng sản xuất trở nên không thể tránh khỏi. Và việc ngừng sản xuất không phải là điều có thể tùy ý mở ra đóng vào được. Nó có nguy cơ làm hư hại các tầng chứa dầu, làm thay đổi động lực áp suất và làm giảm khả năng sản xuất trong tương lai. Đây là lúc sự gián đoạn tạm thời bắt đầu biến thành tổn thất mang tính cấu trúc.

Đây chính xác là động thái mà các bộ phận ngân hàng đã cảnh báo. Khi dòng tiền bị hạn chế và kho chứa đầy, hệ thống không tự cân bằng lại một cách trơn tru. Nó bị phá vỡ. Giá cả biến động không phải vì nhu cầu bùng nổ, mà vì nguồn cung đang bị dồn ép về mặt vật lý.

💡
Tham gia cộng đồng ZALO Giao Lộ Đầu Tư để trao đổi kinh nghiệm chiến lược đầu tư Vàng, Bạc, Crypto hàng ngày

Tham khảo kế hoạch giao dịch VÀNG - TIỀN TỆ mới nhất hàng ngày tại TELEGRAM: Giao Lộ Đầu Tư

Đồng thời, thị trường buộc phải định giá hai loại đồng hồ trái ngược nhau.

Một trong những yếu tố đó là thời gian ngoại giao. Các cuộc đàm phán được tiến hành thông qua các kênh khu vực, các đề xuất được đưa ra, các đề xuất phản biện được soạn thảo. Thị trường lắng nghe, nhưng chưa tin tưởng. Chưa phải lúc.

Thứ còn lại là đồng hồ vật lý. Các bể chứa đang được lấp đầy. Các tàu chở dầu đang chờ hoạt động. Sản lượng đang bị tồn đọng. Đồng hồ đó không thương lượng. Nó chỉ đếm ngược.

Hiện tại, thời gian thực đang chiếm ưu thế.

Ngoại trưởng Marco Rubio đã ra tín hiệu rằng bất kỳ thỏa thuận nào cho phép Iran giữ quyền kiểm soát eo biển Hormuz đều không thể chấp nhận được. Điều đó thực chất làm thu hẹp phạm vi đàm phán. Nó báo hiệu cho thị trường rằng ngay cả khi các cuộc đàm phán tiến triển, con đường mở lại eo biển vẫn hẹp và có nhiều điều kiện.

Vì vậy, giá dầu biến động theo đó. Không phải dựa trên hy vọng, mà dựa trên những hạn chế.

Đây là lý do tại sao việc giá vượt qua mốc 110 đô la quan trọng hơn chính mức giá đó. Nó xác nhận rằng thị trường đang chuyển từ giai đoạn dựa trên câu chuyện sang giai đoạn dựa trên cơ chế hoạt động. Từ "những gì có thể xảy ra" sang "những gì đang thực sự diễn ra".

Và một khi thị trường trải qua quá trình chuyển đổi đó, chúng hiếm khi quay trở lại trạng thái ban đầu một cách êm ái.

Trớ trêu thay, về mặt kỹ thuật, lệnh ngừng bắn đã được duy trì từ đầu tháng Tư. Trên giấy tờ, chiến tranh đã tạm dừng. Trên thực tế, việc phong tỏa đã làm được điều mà xung đột thường không thể làm được. Nó đã loại bỏ các thùng dầu khỏi hệ thống mà không cần nổ thêm một phát súng nào.

Đó chính là kiểu bất đối xứng mà các nhà giao dịch tôn trọng.

Vì vậy, cả thế giới đang chờ đợi phản hồi từ Washington, nhưng thị trường dầu mỏ thì không. Nó đã bắt đầu giao dịch dựa trên kết quả của việc nguồn cung bị hạn chế, kho chứa ngày càng khan hiếm và khả năng ngày càng cao là tình trạng thiếu hụt nguồn cung sẽ kéo dài hơn cả các biện pháp ngoại giao.

Goldman và JPMorgan không dự đoán trước những tiêu đề báo chí. Họ đã vạch ra cơ chế hoạt động. Và ngay bây giờ, những cơ chế đó đang diễn ra gần như từng bước một.

Trong đoạn băng này, giá cả không phản ánh theo tin tức .

Đó là hành động chủ động tránh né hậu quả.

Sự suy yếu của tài sản chéo

Đối với thị trường rộng lớn hơn, tất cả những điều này không có gì đáng ngạc nhiên. Thị trường đang bắt đầu oằn mình dưới sức nặng của những mâu thuẫn nội tại. Cổ phiếu không sụp đổ, nhưng chúng đang bắt đầu suy yếu dần, kiểu suy giảm chậm chạp mà bạn thường thấy khi bối cảnh vĩ mô âm thầm chuyển từ hỗ trợ sang hạn chế.

Cú sốc ban đầu từ Ngân hàng Nhật Bản đã đẩy giá đồng yên tăng, một tín hiệu diều hâu điển hình khi thị trường nghiêng về ý tưởng rằng việc bình thường hóa chính sách cuối cùng có thể mang lại hiệu quả. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, thị trường tiền tệ đã cố gắng đón đầu một sự thay đổi chính sách.

Nhưng đề xuất đó đang mất dần sức hút.

Bởi vì dầu mỏ vừa quay trở lại căn phòng và giành quyền kiểm soát cuộc trò chuyện.

Giá dầu thô tăng cao không chỉ là vấn đề năng lượng, mà còn là vấn đề của đồng đô la. Nó tác động trực tiếp đến kỳ vọng lạm phát, thắt chặt các điều kiện tài chính ở mức độ nhất định, và củng cố quan điểm rằng các ngân hàng trung ương, ngay cả những ngân hàng đang cân nhắc bình thường hóa chính sách, cũng không có đủ điều kiện để nới lỏng chính sách trong bối cảnh bất ổn. Thị trường bắt đầu phản ứng bằng cách định giá điều đó, và đồng đô la gần như tự động được đẩy giá lên.

Đó là lúc căng thẳng leo thang.

Bạn có một đồng yên muốn mạnh lên do sự khác biệt về chính sách, nhưng thị trường dầu mỏ lại đang âm thầm khẳng định lại vị thế thống trị của đồng đô la thông qua kênh lạm phát. Kết quả là một đồng tiền bị mắc kẹt giữa hai luồng tư tưởng, và hiện tại kênh năng lượng đang chiếm ưu thế.

Đối với thị trường chứng khoán, áp lực thể hiện rõ nhất ở các chỉ số biên, chứ không phải chỉ số chính. Giá dầu tăng cao làm lung lay những giả định đã giữ vững đà tăng trưởng. Lạm phát thấp, lãi suất ổn định , lộ trình giảm phát thuận lợi. Những trụ cột đó bắt đầu lung lay khi giá dầu thô vượt mốc 110 đô la và duy trì ở mức đó.

Vậy nên những gì bạn đang chứng kiến ​​không phải là bán tháo hoảng loạn. Đó là sự điều chỉnh lại.

Chiến lược định vị được xây dựng cho một thế giới hạ cánh êm ái đang buộc phải điều chỉnh để thích ứng với thực tế phức tạp hơn. Một thế giới mà địa chính trị tác động trực tiếp đến lạm phát, nơi các ngân hàng trung ương mất đi một số quyền tự chủ và đồng đô la âm thầm siết chặt nền kinh tế.

💡
Tham gia cộng đồng ZALO Giao Lộ Đầu Tư để trao đổi kinh nghiệm chiến lược đầu tư Vàng, Bạc, Crypto hàng ngày

Tham khảo kế hoạch giao dịch VÀNG - TIỀN TỆ mới nhất hàng ngày tại TELEGRAM: Giao Lộ Đầu Tư

Stephen Innes

Đọc thêm

Kevin Warsh tiếp quản vị trí lãnh đạo Cục Dự trữ Liên bang: Điều này có ý nghĩa gì đối với đồng đô la Mỹ?

Kevin Warsh tiếp quản vị trí lãnh đạo Cục Dự trữ Liên bang: Điều này có ý nghĩa gì đối với đồng đô la Mỹ?

Cục Dự trữ Liên bang (Fed) đang chuyển từ mô hình "định hướng chính sách" dễ dự đoán của thời Jerome Powell sang "môi trường Kevin Warsh" mới , đặc trưng bởi ít thông tin liên lạc hơn, nhiều bất ngờ về chính sách hơn và tập trung nhiều hơn vào bảng cân đối kế toán phức tạp của Fed.

Trái phiếu kho bạc Mỹ mất vị thế ngôi vị số một: Vì sao các ngân hàng trung ương lại đặt cược vào vàng?

Trái phiếu kho bạc Mỹ mất vị thế ngôi vị số một: Vì sao các ngân hàng trung ương lại đặt cược vào vàng?

Vàng đã trở thành tài sản dự trữ hàng đầu trong kho bạc của các ngân hàng trung ương toàn cầu, vượt qua trái phiếu kho bạc Mỹ, cho thấy kim loại quý này đang trở thành lựa chọn chính của các cơ quan tiền tệ nhằm tìm kiếm sự bảo vệ trước những bất ổn địa chính trị.